Nhờ chú Đại bi chị tôi đã hết ung thư

Hai chị em chúng tôi quen nhau qua người bạn của chị ấy. Khi tôi thực sự muốn tu đạo, tìm hiểu đạo thì trong khoảng thời gian đó tôi quen rất nhiều bạn tốt, hầu như đều là bạn đạo, nhưng không biết hai chị em chúng tôi có duyên gì ở vô lượng kiếp mà gặp nhau, quen nhau không bao lâu đã trở nên thân thiết như chị em ruột.

Chị tên là Mỹ Trân, mặc dầu tôi và chị là hai người sinh ra ở hai miền đất nước khác nhau, xong chị luôn xem tôi như em gái của chị, chị thường chăm sóc hỏi thăm khi biết hoàn cảnh của tôi và chị, đều một thân một mình nuôi con nhỏ, chị càng quý tôi hơn. Cũng từ đó hai chị em quấn quít, đùm bọc, chăm sóc, thương yêu nhau hơn.

Tôi chuyên về thẫm mỹ chăm sóc da, kiêm massages bấm huyệt chữa bệnh, còn chị là y tá chăm sóc các cụ già ở viện dưỡng lão. Có lần do duyên tôi quyên góp một ít quà cho các cụ, chị dẫn tôi đến chỗ chị làm việc.

Bước vào Viện Dưỡng Lão, tôi im lặng quan sát, còn chị nâng niu gò má các cụ với nụ cười ấm áp chan hòa tình yêu thương, hỏi thăm sức khỏe từng cụ, an ủi rồi chị giới thiệu tôi cùng mọi người.

Dòng suy nghĩ trong tôi thật thán phục lòng từ bi của chị, thật lòng tôi không chịu nổi mùi bệnh viện, huống chi đây là Viện Dưỡng Lão, thế mà chị vẫn vui vẻ, chăm sóc, tận tụy làm việc. Chị còn cho biết, có cụ được gia đình đưa đến, có cụ tự muốn đến đây sống và cũng có cụ bị công an don dẹp đường phố đưa về. Nói đến đây chị nói tiếp, chủ của Viện Dưỡng Lão này quả thật rất tốt bụng, rất rộng lượng và từ bi, đã rộng mở vòng tay đón nhận các cụ không nhà cửa, không con cái, không người nuôi… kể cả nhận người lang thang ngoài đường xó chợ về nuôi dưỡng. Rồi chị dẫn tôi lên lầu hai, đến một Phật đường để viếng lạy Phật, chị nói:

– Đến sở làm, điều đầu tiên chị làm là lễ lạy Phật.

Thế đó, chị không những luôn khen tấm lòng của mọi người, chị còn luôn thành tâm kính trọng với người trên kẻ dưới.

Đau nhói lòng cảnh 2 đứa trẻ song sinh khát sữa bên người mẹ mắc u não
Ngôi chùa trên hòn đá dát vàng chênh vênh suốt 2.500 năm
Huyền bí ngôi chùa cổ mang tên Thiên Tạo nằm trong hang động vô cùng độc đáo ở Nghệ An

Chị nói, một tuần sẽ có đoàn thể tình thương đến để đưa thức ăn tinh thần, tâm linh vào tâm thức họ, an ủi động viên và giúp họ yêu đời hơn với cuộc đời còn lại. Lại nữa, mỗi tháng sẽ có đoàn “Bồ Tát sống” tự nguyện đến nấu thực phẩm chay, rồi khuyên họ ăn chay, chị nhiệt tình chia sẻ nhiều câu chuyện về những người, những tấm lòng chan chứa tình yêu thương đã đến đây.

Sau đó, đi vào phòng điều dưỡng, một cụ già đang nằm trên giường bất động với ánh mắt đượm buồn, không thể tự dùng thức ăn, không thể tự mình tiêu tiểu như người bình thường mà phải nhờ vào các ống dẫn đập vào mắt tôi, tim tôi thắt lại không kèm được lòng, nước mắt nó cứ tuôn ra làm cả gian phòng im bặt, mọi người đưa mắt nhìn tôi, chị xoa xoa đầu tôi an ủi.

Tiếp đó, đến phòng tắm rửa. Vì các cụ đa số già đi lại khó khăn nên phải từ hai đến ba người mới đảm trách nổi. Tôi khựng lại, chân không muốn đi nữa, trong đầu hoang mang: Cuộc sống vô thường, cả đời bon chen kết cục như thế này! Tôi, tôi ….từ nhỏ đến bây giờ đây là lần đầu tiên đi Viện Dưỡng Lão. Tôi nói với giọng yếu ớt:

– Chị ơi! em không muốn đi nữa, em muốn đi về!

Chị cười trìu mến, xoa đầu tôi và đưa khăn giấy bảo tôi lau mắt và nói:

– Em thật dễ thương!

3 con giáp sau sẽ gặp nhiều chuyện may mắn và tốt lành nhất tháng 10
Như thế nào gọi là niệm Phật Tam muội?
Sư làm sai, sao không từ bi, tha thứ cho sư?

Sau đó không lâu, chị báo cho tôi biết chị bị ung thư với tinh thần suy sụp thấy rõ, tôi không còn thấy chị cười nữa. Nhưng tôi không buồn mà cảm thấy vui vì chị có thể về Tây Phương sớm, tôi cảm thấy chị thật hạnh phúc!

Nhưng ngược lại, chị cảm thấy đây là sự trừng phạt, sự thử thách quá lớn đối với chị, chị luôn nuối tiếc cuộc sống trần gian này. Chị tâm sự:

– Chị không muốn chết sớm khi còn quá trẻ, chị không muốn chết sớm vì con chị còn nhỏ. Chị lại sợ, lỡ chết rồi không về Tây Phương mà xuống địa ngục thì sao?

Tôi cảm thấy chị thật thiếu tự tin, trong mắt tôi chị luôn là Bồ Tát sống, chị luôn luôn nghĩ cho người khác, luôn sống vì người khác, luôn giúp đỡ mọi người cho nên tôi tin chắc chị sẽ được vãng sanh về Tây Phương.

Tôi còn nhớ, lần đầu tôi massages cho chị, tôi hỏi chị, chị đã từng phá thai mấy lần rồi? Chị ngạc nhiên nhìn tôi và nói ấp úng:

-Một lần…

Rồi chị tiếp, chị đã nhờ người ta xử lý rồi. Tôi khuyên chị không nên dùng từ “xử lý” mà phải thành tâm sám hối và làm từ thiện như chị đã và đang làm ( không nên phá thai là tốt nhất).

Những ngôi chùa nổi tiếng ở Việt Nam có kiến trúc Nhật Bản đẹp như tiên cảnh
'Có tán gia bại sản tôi cũng cố giữ' những chuyến xe 0 đồng
Chùa Đại Bi - Linh thiêng cổ tự bên dòng sông Lô

Sau đó không lâu chị đưa tôi đi tham quan ( nhân dịp đi tiếp lương thực) nơi mà các cao nhân tu ở trên núi ( có duyên lớn mới được đến nơi đó vì các vị ấy không hoặc ít tiếp xúc với người bên ngoài). Luôn tiện chị hỏi về bệnh tình của chị còn tôi thì tò mò muốn biết cuộc sống của các vị ấy như thế nào?

Sau hôm đó trở về, tôi nằm mơ thấy hai đứa bé gái ở trước xe mà chị chở tôi. Sáng hôm sau, tôi hỏi chị!

– Có phải chị phá hai lần thai không?

Chị ngậm ngùi thừa nhận, rồi tâm sự cho tôi nghe, chị như tuyệt vọng, chị rất rất muốn sống. Tôi không cầm được lòng bảo:

– Em không làm gì giúp được chị, nếu được, em xin gánh bệnh cho chị!

Chị mắng tôi:

– Không nên nói bậy, ai làm người đó chịu.

Rồi tâm trạng của người sắp lìa khỏi thế gian trong chị lại nổi dậy, chị lại ủ rũ không còn như ngày nào hồn nhiên vô tư nữa.

Tôi xót xa, không biết làm gì, chỉ biết cắn răng nhìn chị đau khổ tột cùng. Bất giác, trong tôi chợt lóe lên ý nghĩ: Tôi đã nghe nhiều về oai lực của chú Đại Bi, vậy tôi sẽ tụng Chú Đại Bi cho chị, tại sao không chứ?

Rồi tôi thành tâm nguyện sẽ tụng 10800 biến hồi hướng cho chị, nếu bệnh của chị không hết thì tình cảm và lòng thành của tôi giành cho chị đều là giả dối, thì đứa em này không xứng đáng là em của chị.

Tôi bắt tay vào chuyên tâm trì tụng chú Đại Bi, tụng ngày, tụng đêm, tụng trước ban thờ, mà kể cả đi ngoài đường tôi cũng tụng thầm.

Tụng chưa bao lâu thì cách đây khoảng 1 tuần ( 19/9/2009) tôi nghe được một tin, vui đến rơi nước mắt: chị đã khỏi bệnh !

Tôi cảm động vô cùng, cám ơn mười phương Chư Phật và Bồ Tát Quán Thế Âm đã tuyên thuyết thần chú Đại Bi siêu việt, nhờ chú Đại Bi tôi có thể giúp cho chị ấy hết bệnh, đúng là Phật pháp nhiệm màu không thể nghĩ bàn!

Tôi liền nhắn tin cho chị: Chúc mừng chị, chị là Bồ Tát sống, chị vẫn còn yêu chúng sanh nên chị không muốn lìa ngôi nhà lửa này để giúp đỡ chúng sanh thì chị cứ tiếp tục sống nhé! Chúc chị mãn nguyện!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *