Nếu sau khi CH.ẾT con người sẽ tái sinh vào lục đạo thì TH.Ờ C.ÚNG có lợi ích gì?

Nếu sau khi CH.ẾT con người sẽ tái sinh vào lục đạo thì TH.Ờ C.ÚNG có lợi ích gì?

Nếu sau khi ch.ết sẽ tái sinh vào lục đạo thì người thân th.ờ c.úng họ có ích lợi gì? Họ tái sinh rồi thì th.ờ c.úng ai?

HỎI

Tôi có tìm hiểu về giáo lý đạo Phật cùng các phong tục, tín ngưỡng của người Việt. Tôi được biết, theo đạo Phật, con người sau khi ch.ết tối đa là 49 ngày thần thức sẽ tùy ngh.iệp thiện á.c của mỗi người mà tái sinh vào lục đạo (trời, a-tu-la, người, s.úc sinh, ngạ qu.ỷ, địa ng.ục).

Tôi có thắc mắc là, nếu sau khi ch.ết sẽ tái sinh vào lục đạo thì người thân th.ờ c.úng họ có ích lợi gì? Họ tái sinh rồi thì th.ờ cúng ai? Mong được quý Báo sẻ chia.

HIỀN HUÂN

 

Tưởng niệm ông bà, tổ tiên - Ảnh minh họa
Tưởng niệm ông bà, tổ tiên – Ảnh minh họa

ĐÁP

Bạn Hiền Huân thân mến!

Kinh sách Phật giáo Bắc tông nói chung đều .xác định người ch.ết sau khoảng thời gian tối đa 49 ngày thì theo ngh.iệp mà tái sinh vào cõi tương ứng trong lục đạo.

(Phật giáo Nam tông – Theravāda Buddhism qu.an niệm người ch.ết theo ngh.iệp lập tức tái sinh vào cõi tương ứng trong lục đạo, không trải qua thân trung ấm).

Dĩ nhiên, tái sinh vào cõi nào thì theo ngh.iệp của cõi ấy sống hết thọ m.ạng, khi ch.ết lại tùy ngh.iệp tái sinh vào cõi khác nữa, gọi là luân hồi trong sáu nẻo.

Th.ờ c.úng ông bà tổ tiên là phong tục tốt đẹp của các nước Á Đông, trong đó có Việt Nam. Khi đạo Phật được du nhập vào thì có sự giao thoa, tiếp biến có chọn lọc với các tín ngưỡng bản địa, và phong tục th.ờ c.úng ông bà tổ tiên vẫn được trân trọng, duy trì trong đời sống tâm linh của người Phật t.ử Việt từ xưa cho đến tận ngày nay.

Bấy giờ, người Phật t.ử vẫn th.ờ cúng ông bà tổ tiên nhưng với cái nhìn mới, đa văn hóa, vừa phù hợp với truyền thống dân tộc và vừa thuận hợp với qu.an điểm Phật giáo.

Trước hết, người Phật t.ử không xem bàn th.ờ gia tiên là “nơi ở” của ông bà, tổ tiên, những người thân đã khuất nói chung (vì biết rõ chư vị đã theo ngh.iệp tái sinh trong lục đạo rồi).

Bàn th.ờ gia tiên được lập ra để tưởng niệm, ghi nhớ ân đức sinh dưỡng của tổ tiên, ông bà. Bàn th.ờ gia tiên biểu trưng cho cội nguồn huyết thống (song hành với cội nguồn tâm linh – bàn th.ờ Phật), cây có cội, nước có nguồn, con người có tổ tông.

Kính thờ tổ tiên để bày tỏ lòng hiếu thảo, thể hiện tâm nhớ ơn và hoài nguyện đền đáp ơn sâu nghĩa nặng, chính điều này đã hun đúc và hình thành nên truyền thống hiếu nghĩa quý báu của người Phật t.ử.

C.úng kiếng cũng vậy, người Phật t.ử cũng biết rõ, nếu ông bà tổ tiên tái sinh ngoài cõi ngạ qu.ỷ – qu.ỷ thần (không tương ưng xứ) thì không thể ăn uống hay thọ dụng những lễ phẩm dâng c.úng ấy.

Đơn cử, chư thiên không ăn được vì họ thấy dơ bẩn, không xứng với họ. Các loài trong địa ng.ục dù đói khát đến mấy cũng không thể thoát ng.ục để tới uống ăn.

Chỉ riêng loài ngạ qu.ỷ – qu.ỷ thần là có thể ăn đồ c.úng của loài người. Nếu người thân của chúng ta ch.ết rồi tái sinh làm ngạ qu.ỷ thì c.úng kiếng cho họ sẽ thọ dụng được.

Nhưng hầu hết chúng ta lại không thể biết người thân của mình ch.ết rồi tái sinh về đâu. Thành ra l.ễ phẩm dâng c.úng ông bà tổ tiên chủ yếu nhằm thể hiện lòng thành, là bổn phận của con cháu, còn thọ dụng được hay không thì tùy nhân duyên của các vị.

Như vậy th.ờ c.úng là để bày tỏ tâm hiếu thảo, biết ơn và đền ơn công đức sinh dưỡng sâu nặng của cha mẹ, ông bà, tổ tiên.

Truyền thống của tổ tông, gia tộc là một sợi chỉ đỏ kết nối quá khứ với hiện tại. Chúng ta tự hào về tổ tiên nên nguyện sống tốt, xứng đáng là con hiền cháu thảo.

Nếu mất gốc rễ, không th.ờ c.úng, quên dấu vết cội nguồn huyết thống là một sự v.ong bản, phi đạo đức. Đó là lợi ích đầu tiên của việc th.ờ c.úng gia tiên.

Kế đến, vì tưởng nhớ niệm ân ông bà tổ tiên nên con hiền cháu thảo phát đại nguyện làm tất cả công đức thiện lành trong khả năng để hồi hướng phước báu cho họ.

Phật giáo khuyến khích làm phước để hồi hướng cho người thân đã khuất, dầu họ tái sinh vào đâu cũng nhận được phước đức do con cháu hiếu thảo hồi hướng đến.

Cho nên người Phật t.ử không quá chú trọng đến mâm cao cỗ đầy rồi thù tạc linh đình trong những ngày tưởng niệm, giỗ chạp mà chủ yếu là tạo phước để hồi hướng, trao truyền hiếu đạo cho người sau.

Thành ra, người Phật t.ử không hề xem việc th.ờ c.úng tổ tiên ông bà là “th.ờ qu.ỷ” như một số người v.ong ơn, bội nghĩa, bất hiếu, tà kiến qu.an niệm.

Th.ờ c.úng tổ tiên để liên kết với quá khứ mà phát huy các giá trị sống tốt đẹp cho hiện tại. Th.ờ c.úng ông bà cha mẹ để thực tiễn hóa ý niệm tri ân và báo đáp thâm ân sinh dưỡng.

Th,ờ c,úng đồng thời cũng là cách giáo dục lòng hiếu thảo cho con cháu về sau. Giáo lý đạo Phật đề cao tinh thần hiếu đạo, kính th,ờ và phụng dưỡng cha mẹ mang lại phước báo lớn… đã hòa quyện với tín ngưỡng th.ờ c.úng tổ tiên của người Việt để trở thành nếp sống đạo đức, hiếu thảo của người Phật t.ử Việt hiện nay.

Chúc bạn tinh tấn!

TỔ TƯ VẤN/Giác Ngộ

Xem thêm:

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *