Kinh Báo Ân Cha Mẹ

Kinh Báo Ân Phụ Mẫu: Đức Phật chỉ dạy về công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ

Kinh Báo Ân Phụ Mẫu, phần 3: Tiếp nối câu hỏi của A Nan về phương pháp báo ơn cha mẹ, Đức Phật chỉ ra những trọng ân của cha mẹ đối với con cái. Đoạn kinh chạm đến lòng trắc ẩn của bao người về những lỗi lầm của mình đã gây ra khiến cha mẹ phải gánh chịu…

Mẹ sanh con cưu mang mười tháng

Mẹ à, chúng con xin lỗi mẹ!...
Cha mẹ à, chúng con xin lỗi!…

Cực khổ dường gánh nặng trên vai

Uống ăn chẳng đặng vì thai

Cho nên thân thể hình hài kém suy.

Khi sinh sản hiểm nguy chi xiết

Sanh đặng rồi tinh huyết dầm dề

Tạo vườn tiểu cảnh tượng Phật trên sân thượng ngôi nhà ở Sài Gòn
Gia đình có 4 bảo vật này thì không hưng thịnh cũng phú quý
Hết năm là hết khổ, 3 con giáp cát tinh chiếu mệnh, cầu gì được nấy trong năm Nhâm Dần 2022

Ví như thọc huyết trâu dê

Nhất sinh thập tử nhiều bề gian nan.

Con còn nhỏ lo toan săn sóc

Ăn đắng cay, bùi ngọt phần con

Phải tắm phải giặt rửa trôn

Biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì.

Có đức mặc sức mà ăn: 3 con giáp càng hiền lành càng giàu sang
Văn Thù Bồ Tát - bậc Đại Trí dùng trí tuệ dẫn đường chúng sinh
Tại sao Thiên Bồng Nguyên Soái đầu thai thành lợn, hóa thân thành Trư Bát Giới?

Nằm phía ướt con nằm phía ráo

Sợ cho con ướt áo, ướt chăn

Hoặc khi ghẻ chóc khắp thân

Ắt con phải chịu trăm phần thảm thương.

Trọn ba năm bú nương sữa mẹ

Thân gầy mòn nào nệ với con

Khi con vừa được lớn khôn

Vì sao Đức Phật nhập mẫu thai trong hình tướng voi trắng?
3 món nợ từ kiếp trước mà vợ chồng sẽ phải trả hết ở kiếp hiện tại
Đại Bi chú tiếng Việt chuẩn nhất và ý nghĩa 84 câu chú

Cha mẹ dạy bảo cho con vỡ lòng

Con đi học mở thông trí tuệ

Dựng vợ chồng cho dễ làm ăn

Ước mong con được nên thân

Dầu cho cha mẹ cơ bần quản chi.

Con ốm đau tức thì lo chạy

Dầu tốn hao đến mấy cũng đành

Khi con căn bệnh đặng lành

Thì cha mẹ mới an thần định tâm.

Công dưỡng dục sánh bằng non biển

Cớ sao con chẳng biết ơn này

Hoặc khi lầm lỗi bị rầy

Chẳng tuân thì chớ, lại bày ngỗ ngang.

Hỗn cha mẹ phùng mang trợn mắt

Khinh trưởng huynh, nộ nạt thê nhi

Bà con chẳng kể ra chi

Không tuân sư phụ lễ nghi chẳng tường.

Lời dạy bảo song đường không kể

Tiếng khuyên răn anh chị chẳng màng

Trái ngang chóng báng mọi đàng

Ra vào lui tới mắng càn người trên.

Vì lỗ mãng tánh quen làm bướng

Chẳng kể lời trưởng thượng dạy răn

Lớn lên theo thói hung hăng

Ðã không nhẫn nhịn, lại càng làm hung.

Bỏ bạn lành, theo cùng chúng dữ

Nết tập quen, làm sự trái ngang

Nghe lời dụ dỗ huyênh hoang

Bỏ cha bỏ mẹ trốn sang quê người.

Trước còn tập theo thời theo thế

Thân lập thân, tìm kế sinh nhai

Hoặc đi buôn bán kiếm lời

Hoặc vào quân lính với đời lập công.

Vì ràng buộc đồng công mối nợ

Hoặc trở ngăn vì vợ, vì con

Quên cha, quên mẹ tình thâm

Quên hương xứ sở lâu năm không về.

Ấy là nói những người có chí

Chớ phần nhiều du hí mà thôi

Sau khi phá hết của rồi

Phải tìm phương kế kiếm đôi đồng xài.

Theo trộm cướp, hoặc là bài bạc

Phạm tội hình, tù rạc phải vương

Hoặc khi mang bệnh giữa đường

Không người nuôi dưỡng, bỏ thân ngoài đồng.

Hay tin dữ bà con cô bác

Cùng mẹ cha xao xác buồn rầu

Thương con than khóc ưu sầu

Có khi mang bịnh đui mù vấn vương

Hoặc bịnh nặng vì thương quá lẽ

Phải bỏ mình làm quỉ giữ hồn

Hoặc nghe con chẳng lo lường

Trà đình tửu điếm phố phường ngao du

Cứ mải miết con đường bất chính

Chẳng mấy khi thần tỉnh mộ khan

Làm cho cha mẹ than van

Sinh con bất hiếu phải mang tiếng đời.

Hoặc cha mẹ đến hồi già yếu

Không ai nuôi thốn thiếu mọi điều

Ốm đau đói rách kêu rêu

Con không cấp dưỡng, bỏ liều chẳng thương.

Phận con gái khi nương cha mẹ

Còn có lòng hiếu để thuận hòa

Cần lao phục dịch trong nhà

Dễ sai, dễ khiến hơn là nam nhi.

Song đến lúc, tùng phu xuất giá

Lo bên chồng chẳng sá bên mình

Trước còn lai vãng đến thăm

Lần lần nguội lạnh biệt tăm biệt nhà.

Quên dưỡng dục song thân ân trọng

Không nhớ công mang nặng đẻ đau

Chẳng lo báo bổ cù lao

Làm cho cha mẹ tuôn trào lệ rơi.

Nếu mẹ cha la rầy quở mắng

Trở sanh lòng hờn giận chẳng kiên

Ðến khi chồng đánh liên miên

Thì cam lòng chịu chẳng phiền chẳng than.

Tội bất hiếu lưỡng ban nam nữ

Nói không cùng nghiệp dữ phải mang

Nghe Phật chỉ rõ mọi đàng

Tất cả đại chúng lòng càng thảm thay.

Gieo xuống đất, lấy cây lấy củi

Ðập vào mình, vào mũi, vào hông

Làm cho các lỗ chân lông

Thảy đều rướm máu ướt dầm cảm thân

Ðến hôn mê tâm thần bất định

Một giây lâu mới tỉnh than rằng:

Bọn ta quả thật tội nhân

Xưa nay chẳng rõ, không hơn người mù.

Nay tỏ ngộ biết bao lầm lạc

Ruột gan dường như nát như tan

Tội tình khó nỗi than van

Làm sao trả đặng muôn ngàn ân sâu.

Xin thường niệm...
Xin niệm…

Xin niệm Kinh Báo Ân Phụ Mẫu nhân dịp Vu Lan!

Xem thêm:

Phần 1: Kinh Báo Ân Phụ Mẫu: Phần Đức Phật lạy đống xương khô

Phần 2: Kinh Báo Ân Phụ Mẫu: A Nan xin Đức Thế Tôn chỉ dạy phương pháp báo ơn cha mẹ

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *