Chớ tự mãn về điều đã tỏ tường, nghe Phật dạy lời nào nên nói kẻo muôn kiếp gieo rắc khổ đau

Nhiều người tự nhận mình xuất sắc nên luôn biết đâu là lời không nên nói và lời nên nói, thế nhưng lắng nghe lời răn sau đây của Đức Phật mới thấy ta đã chủ quan và sớm tự mãn như thế nào.

Phật dạy: Lời không nên nói và lời nên nói

Thời Đức Phật còn tại thế, có vị đại thần thuộc tầng lớp Bà La Môn của đất nước Magadha hùng mạnh thời đó đến thăm Ngài ở Shravasti. Vị đại thần rất tự hào về bản thân mình, ông nói với Đức Phật rằng:

– Phàm là những thứ tôi tận mắt nhìn thấy, tôi đều có thể miêu tả lại một cách chuẩn xác; phàm là những lời tôi tận tai nghe được, tôi hoàn toàn có thể trần thuật lại toàn bộ những gì đã nghe; phàm là thứ tôi cảm nhận được, tôi đều có thể nói ra hết dựa theo những gì đã cảm nhận được, từ trước đến giờ chưa bao giờ sai.

Đức Phật không hoàn toàn đồng ý với những gì vị đại thần nói, Ngài ôn tồn đáp lời:

– Ta không nói đại thần nên hay không nên nói hết ra tất cả những gì ông nghe thấy hay ông biết.

Nếu như nói ra tất cả những gì chúng ta nhìn thấy, những gì ta biết mà khiến cho những điều bất thiện tăng lên và những điều thiện giảm đi, vậy ta sẽ không nói.

Triết lý của Phật về cách sống: Ở đời đừng quá sân si, không biết gì thì nên im lặng
Lễ Phật là pháp sám hối đặt biệt nhất
Hình ảnh Chùa Hương sẵn sàng cho ngày đón khách chính thức

Ngược lại, nếu việc đó có thể làm cho những điều bất thiện giảm đi và những điều thiện tăng lên, ta sẽ nói ra. Tương tự như thế, những điều nghe thấy hay những điều cảm nhận được cũng vậy.

Đức Phật dạy lời không nên nói và lời nên nói

Bài học:

Có thể thấy, qua cuộc đối thoại trên của Đức Thế Tôn và vị đại thần, trong khi vị này tự hào vì những gì mình biết, nghe hay cảm nhận sẽ được ông miêu tả lại chính xác không sai lời nào thì Đức Phật không quan tâm tới những điều đó.

Ngài không chỉ dừng lại ở những thứ mà vị kia đang khoe khoang, tự mãn về bản thân, mà Ngài chỉ tập trung vào việc xem xét lời mình nói ra có mang lại lợi lạc cho người hay không mà thôi.

Thay vào việc chỉ tập trung vào bản thân thì Đức Phật quan tâm tới cảm nhận của người xung quan mình, đó mới là đỉnh cao của hiểu biết, trí tuệ vì nó không chỉ gói gọn ở một góc nhìn cá nhân mà nó có tính bao quát rộng lớn, chỉ ai có tầm nhìn, hiểu biết nhất định mới nhận ra.

Niệm danh hiệu Ngài Địa Tạng Bồ tát - sanh con dễ nuôi
Bài văn khấn Tết Hàn Thực 2022 chi tiết nhất
Vương quốc Phật giáo đã biến mất - Vùng Khotan cổ đại

Do đó, trong cuộc sống hàng ngày, Đức Phật luôn cân nhắc lời gì cần nói trước khi phát ngôn và không hề xem nhẹ chúng vì thực tế có những câu nói không suy nghĩ có những lúc sẽ gây tác hại ngoài sức tưởng tượng, phá hỏng các mối quan hệ và làm tổn thương người khác, thậm chí rước họa vào thân.

Điều ta biết và điều ta nói hoàn toàn khác nhau

Những điều ta biết, ta nghe, ta cảm nhận tưởng là có cơ sở nhưng không hẳn là vậy, do đó ta cũng chỉ nên giữ riêng cho mình, không phải điều gì cũng có thể nói ra vì khẩu nghiệp không chỉ là nói lời ác độc, nghiệt ngã với người khác, thậm chí lời nói vô ý nhưng gây hại cho người khác mà mình không biết cũng được xem là khẩu nghiệp.

Chớ nên tin quá vào điều ta biết, nghe hay nhìn thấy

Trong cuộc sống, vì thế đừng cố chấp quá vào điều ta đã biết, nghe hay cảm nhận và tin tưởng rằng chúng đúng 100% vì có những thứ tưởng là thấy nhưng không phải là sự thật.

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *