Người thông minh nên biết dại khờ một chút, ngọc trai yếu mềm vẫn có thể tạo thành trân châu

Ai nói khôn ngoan là tốt, dại khờ là ngu? Người thông minh quá chưa chắc đã có được hạnh phúc.

Vì sao tôi lựa chọn “ngốc nghếch”?

Bởi vì người quá thông minh thường sống mệt mỏi, đôi khi hồ đồ một chút lại tốt hơn…

Tôi không thích tranh đấu, không muốn bày mưu tính kế, lại càng không làm điều giả dối. Tôi trân trọng khoảnh khắc khi bạn bè được ở bên nhau – không than vãn, không châm chọc, không giở trò, không a dua xu nịnh, mà đối đãi bằng cả tấm chân tình. Bởi suy cho cùng, đối xử chân thành với người khác cũng là trách nhiệm của tự mình.

Đối với một ai đó, họ sẽ cho rằng hành động này quả là ngốc nghếch. Nhưng cuộc đời là trải nghiệm của chính mình, nhờ cho đi mà nhận lại nhiều hơn, nhờ cho đi mà viên mãn tròn đầy hơn.

Thế giới rộng lớn, biển người mênh mang, có thể bước cùng nhau quả thực là duyên phận.

Vậy nên, tôi sẽ trân quý những người đối xử tốt với mình, chân thành với những người bên cạnh mình.

scr-1

Tôi không thông minh, nhưng tôi không ngốc nghếch. Tôi không trách cứ bất kỳ ai hay bất cứ việc gì, bởi lẽ than phiền là vô ích, trong khi học cách thích ứng với nghịch cảnh sẽ có thêm niềm vui.

Cuộc sống luôn chứa đầy ẩn số và thông thường những chuyện không như ý lại thường chiếm tới 7, 8 phần.

Khi chúng ta gặp phải những chuyện không được như ý muốn, nên chăng chúng ta hãy nghĩ thử về trai ngọc và ngựa hoang:

Vì sao ngọc trai mềm yếu lại có thể tạo thành trân châu?

Khi một hạt cát lọt vào trong con trai, con trai dù cảm thấy khó chịu nhưng nó không thể đẩy hạt cát ra ngoài. Đối diện với nỗi đau ấy, con trai không một lời oán trách, mà chỉ dùng dinh dưỡng trong cơ thể mình để bao bọc hạt cát lại, từng lớp từng lớp… Dần dần, nỗi đau đã biến hạt cát trở thành một viên minh châu mỹ lệ.

phuc-bao-cua-con-chau-deu-co-lien-quan-den-viec-lam-thien-ac-cua-chinh-ban

Và vì sao ngựa hoang mạnh mẽ lại bị khuất phục bởi con dơi bé nhỏ?

Khi bị con dơi hút máu, ngựa hoang cảm thấy rất khó chịu, và nó cũng không thể đuổi con dơi đi được. Ngựa hoang giận dữ và nhảy lên cuồng loạn, đến mức không ít chú ngựa hoang vì thế mà bị giày vò cho tới chết. Các nhà khoa học nghiên cứu phát hiện rằng, lượng máu bị dơi hút không đủ để khiến ngựa phải chết, mà là do nó quá phẫn nộ và chạy một cách điên cuồng.

Sao chúng ta lại không giống như trai ngọc, học cách thích ứng, tận dụng môi trường mà mình không thể thay đổi; dùng tấm lòng độ lượng mà bao dung những nghịch cảnh không như ý, khiến nó hữu dụng cho ta. Đừng giống như chú ngựa hoang, hễ gặp chuyện không vừa ý là nổi trận lôi đình, như vậy chỉ tự chuốc lấy đau khổ mà thôi…

Làm người, ngốc một chút mới là hạnh phúc, thông minh quá chỉ thêm mệt mỏi

Làm người, ngốc nghếch một chút, thì có thể thản nhiên đối đãi sự tình. Có câu rằng: “Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc”, khờ khạo một chút, cũng không phải thể hiện rằng chỉ số thông minh thấp, hoặc là người chậm hiểu, mà là đối với nhân sinh có một phần thấu hiểu, một phần thản nhiên.

Cơ hội tới, thì gắng sức tranh thủ làm cho thật tốt. Đối với những thứ không thể đạt được, thì có thể mỉm cười bỏ qua; tình cảm không thể với tới được, thì cũng có thể buông bỏ nhẹ nhàng.

Những người ngốc nghếch như vậy, lòng dạ sẽ càng rộng rãi, cũng dễ dàng thỏa mãn, tâm tình khoái hoạt. Làm người, ngốc nghếch một chút, không đi so đo thì cuộc sống càng tự tại.

toi-khong-he-ngoc

Làm người, ngốc nghếch một chút thực ra vẫn tốt hơn, quá tính toán sẽ mệt chính mình

Với người tham món lợi nhỏ, kẻ ‘ngốc’ cũng không ngại mà nhượng lại họ vài phần.

Với người ham sĩ diện bề ngoài, cũng không ngại mà khen ngợi họ vài câu.

Với những người thích a dua nịnh hót, thì yên lặng rời xa, không để ý tới nữa.

Không phải là nhìn không thấu, mà là không nói ra.

Không phải không cảm thấy tổn thương, mà là mặc kệ.

Kẻ ngốc nghếch, thông thường lại có thể hiểu được bao dung và cảm ân.

Làm người, ngốc một chút, sẽ không bao giờ thiệt thòi

Hạnh phúc kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần hiểu được khi nào nên tiến, nên thoái.

Có những người nhìn không thuận mắt, thì không để ý tới nữa.

Có chút lý lẽ nói không rõ ràng, thì thôi không giải thích nữa.

Có chút tư tưởng nghĩ không thông, thì thôi không cần vướng bận.

Không tranh giành là một loại trí tuệ, cũng là một loại từ bi, buông tha chính mình, cũng buông tha người khác. Làm người, ngốc một chút, kỳ thực cũng không có chút gì là thiệt thòi.

Không yêu cầu quá nhiều đối với thân nhân, thì gia đình sẽ hòa thuận.

Không tranh chấp quá nhiều với người yêu, thì tình cảm mới bền lâu hạnh phúc.

Không cùng bạn bè tính toán chi li, thì tình bạn càng thêm vững chắc.

Làm người ngốc một chút, học cách khiến cuộc sống của mình trở nên vui vẻ, không nóng vội mưu cầu, không so đo quá nhiều.

Xưa nay có bao nhiêu người thông minh quá lại bị thông minh hại? Từ nay trở đi, làm một người khờ khạo, không để những sự tình thế tục làm phiền lòng, như vậy mới có thể bình thản giữa cuộc đời, mới đạt được cảnh giới thong dong tự tại.

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *